Bán dâm có phải cái tội ?
Bán dâm có phải cái tội ?
19/7/2010
Đối với nhiều người, để trả lời cho câu hỏi này thật quá dễ dàng. Từ “bán dâm” nghe sao mà thô tục và nhơ nhuốc nhỉ ? Nhưng có ai hiểu được tại sao người ta phải làm thế không ? Hay chỉ vì pháp luật nói thế , hoặc do thuần phong mỹ tục của mỗi dân tộc. Không biết mọi người xung quanh mình nghĩ như thế nào về vấn đề này, nhưng đối với mình đó là cả một câu chuyện dài nếu như bạn chưa đi vào cái thế giới đó.
Hằng ngày, đi ngang qua những con đường Tú Xương, Nguyễn Chí Thanh, Lê Văn Sỹ vào cái giờ mà người ta bắt đầu xem tivi và quây quần cùng gia đình, chắc ai cũng thấy bóng dáng thấp thoáng của những cô gái (đôi khi là rất xinh) môi son mặt phấn đứng trông cứ như đang đợi một ai đó. Người đi đường sẽ gọi đó là “con gà”, người Hà Nội thì gọi đó là ” con phò”, còn dân thô bỉ thì gọi thẳng đó là “con hàng”. Nhiều tên gọi là thế, nhưng chung quy chỉ là cách mà người ta phỉ nhổ vào một cái nghề bẩn thỉu và nhục nhã của xã hội. Mà người hứng chịu thường là phụ nữ (mình không đề cập vấn đề đĩ đực ở đây nhé ).
Những khi ngồi cafe với bạn bè, nghe chúng nó chém gió về việc “đi ăn bánh trả tiền” và đem những “con hàng” ra để kể về thành tích của mình và bình phẩm về nó, mình cảm thấy rất khó chịu chen lẫn cảm giác hơi buồn. Buồn vì ai, thú thực là buồn cho những con người phải làm những công việc mà họ không còn sự lựa chọn nào khác. Các bạn sẽ cãi lại tôi rằng: ” Đâu phải là không còn sự lựa chọn nào khác !” Ừ thì đúng là thế, mình cũng từng nghĩ vậy, nhưng giờ thì khác hẳn khi mình tiếp xúc được với những người trong cuộc, và thậm chí đã có người trở thành bạn bè rất thân thiết với mình.
Có lẽ câu chuyện này không đúng hẳn với chủ đề “bán dâm” như tiêu đề nhưng mình nghĩ nó cũng một phẩn nào đó lí giải được những quan điểm của mình….
T, một người bạn mà mình đã quen biết lâu rồi, cô bé là một kĩ thuật viên matxa. Chắc không phải nói nhiều về lĩnh vực này các bạn nhỉ ? Báo chí đã tốn nhiều giấy mực về loại hình dịch vụ này rồi nên có lẽ cũng không cần phải kể ra cho nhiều. Trong giới kỹ thuật viên matxa thì công việc này được chính những người trong nghề tự nhận là “gái hạng sang”, tức không phải những “con gà”, “con phò”, hoặc “con hàng”. Bởi lẽ, đa số những kĩ thuật viên này sẽ không bao giờ làm tới Z cả, mà…chỉ tới Y thôi. Thực ra Y cũng là một quy trình trong ngành dịch vụ khách sạn nhà hàng không chỉ ở Việt Nam mà ỡ thế giới đều có cả. Có ai học về ngành du lịch khách sạn chắc cũng biết tới 5 chữ “S” trong quy trình dịch vụ này. Chữ “S” cuối cùng chính là “Sex”.
T là một cô bé rất dễ thương, xuất thân từ miền Tây sông nươc, dáng người phổng phao và cao ráo, nên chẳng ai ngờ rằng cô bé chỉ mới …17 tuổi. Ở cái tuổi ấy thì những teen thành thị đang ngày ngày đến lớp, chơi bời với bạn bè hay chụp ảnh tự sướng….còn đối với T, cô phải làm việc 13 tiếng một ngày trong một môi trường dường như không phải dành cho teen.
Khuôn mặt trắng trẻo, mái tóc dài đậm chấm miền Tây, nhưng chỉ có duy nhất đôi mắt của cô bé là đầy vẻ u sầu. Có dịp ngồi nói chuyện với T, mình mới biết được quanh mình có những hoàn cảnh thật éo le. T tâm sự: ” Nhiều lúc em thấy chán cuộc đời lắm anh ạ. Đi làm từ 10 giờ sáng, tới 12 giờ khuya mới về, nhiều lúc kẹt khách, em phải làm tới 1 rưỡi 2 giờ sáng. Về nhà là em chỉ biết lăn ra ngủ tới tận sáng rồi lại đi làm tiếp. Chẳng có thời gian đi chơi, mà biết chơi với ai hả anh khi chỉ một thân một mình ở cái chốn Sài Gòn này…”. Có ai mà lại mong có một cuộc sống đơn điệu và tẻ nhạt đến như vậy chứ…
T lên thành phố cũng được gần 1 năm. Cô bé kể: “Lúc lên thành phố, em chỉ nghĩ là mình chỉ làm matxa đơn thuần vậy thôi, chứ đâu có phải là cái Y kia. Lần đầu phải làm như vậy, em sợ đến phát khóc rồi nghỉ gần 2 tháng mới vào làm lại. Giờ làm rồi cũng cũng quen anh ạ. ” Mình nghe vậy mới bèn hỏi:” Sao em không tìm một công việc khác thích hợp hơn, T ?”. Cô bé cười nhạt rồi trả lời:” Làm gì hả anh khi em mới học tới lớp 9…”. Mình cũng lặng thinh một lúc, không biết nói gì…Theo bản năng, mình cũng đoán rằng có lẽ gia đình của T cũng khó khăn nên cô bé mới bất đắc dĩ làm nghề này. Cô bé trả lời với giọng buồn buồn:” Em cũng có muốn làm nghề này mãi đâu nhưng nhà em dưới quê nợ nhiều lắm (gần mấy trăm triệu, nhà T làm ăn bị thua lỗ, không gặp thời theo lời cô bé kể), mà làm cái nghề này mỗi tháng em mới gửi tiền về nhà đủ cho gia đình trang trải cuộc sống và trả nợ anh ơi . Nhà em chỉ dựa vào đồng tiền em kiếm được ở trên này.”
T kể với mình một tháng cô bé có thể gửi về nhà gần 20 chục triệu đồng để lo sinh hoạt gia đình và trả nợ. Tiền kiếm thì nhiều, nhưng dường như cô bé chẳng vui vẻ gì cho cam. T chỉ đang cắn răng chịu đựng khi phải làm những công việc này vì hoàn cảnh gia đình. Cô bé nói một câu mà mình cũng không còn có thể nói gì hơn: “Em nghe mẹ nói từ hồi 10 tuổi là mốt lớn lên sẽ cho em đi làm matxa, nhưng hồi đó em đâu có biết matxa là gì, giờ biết rồi thì chán đời lắm, chỉ muốn chết quách đi cho xong anh ơi.”T rơm rớm nước mắt. “Nhiều lúc được nghỉ, em chỉ đứng nhìn xe cộ chạy qua dưới đường cũng thấy vui rồi. Thấy người ta được đi chơi, vui vẻ, em cũng ghen tị và thấy tủi thân lắm anh…”
Nét buồn của khuôn mặt T xem lẫn những nụ cười vô tư lúc đùa giỡn chỉ càng khiến mình thấy tôi nghiệp hơn cho cô bé….Đời là thế sao…
Mình vốn là người nhạy cảm nên nghe những lời tâm sự như vậy mình buồn lắm. Đúng là trong mỗi cảnh đời đều có cái éo le của nó, không nên chỉ nhìn vào công việc của họ để phán xét , bình phẩm và bới móc. Bởi thế mình muốn nói một câu này mà nói xong có ai chửi mình mình củng chịu: “Nếu có ai đi “ăn bánh trả tiền” hay sử dụng bất cứ dịch vụ nào nhằm thỏa mãn “nhu cầu giới tính” thì cũng nên tỏ ra “tôn trọng” những người “cung cấp dịch vụ” cho mình, vì bản thân họ cũng là con người, cũng muốn mưu sinh vì cuộc sống của bản thân và gia đình”…
Mình không có ý đả kích hay ủng hộ “bán dâm” , mà chỉ muốn chia sẻ một cách nhìn khác về nghề này thôi các bạn. Đừng “chém” mình nha tội nghiệp. ![]()
Mr Thắng@mrthang.net








0 Nhận xét:
Đăng nhận xét
Đăng ký Đăng Nhận xét [Atom]
<< Trang chủ